| Những ngày cuối năm 2025 đang trôi qua trong sự vội vã đến nghẹt thở. Người ta hối hả chạy đua với thời hạn công việc, tất bật dọn dẹp nhà cửa, hay tấp nập sắm sửa cho những bữa tiệc tất niên. Thế nhưng, vào sáng Chủ Nhật (28/12) vừa qua, có một không gian mà sự hối hả ấy được thay thế bằng sự tận tụy, và cái tôi cá nhân được gác lại để nhường chỗ cho tình đồng loại.
Đó chính là góc bếp nhỏ của Phước Đức và Bếp ăn 0 đồng, nơi chúng tôi đã cùng nhau chuẩn bị những suất cơm ấm nóng để gửi tới bà con bệnh nhân và người nhà tại khu vực Bệnh viện Thanh Nhàn. Giữa cái lạnh cuối năm của Hà Nội và sự bận rộn riêng tư của mỗi thành viên, hành trình này không chỉ là trao đi thực phẩm, mà là trao đi ngọn lửa của sự hy vọng. I. ⏳ KHI “BẬN RỘN” LÀ PHÉP THỬ CỦA LÒNG TRẮC ẨN Nhiều người hỏi chúng tôi: “Cuối năm ai cũng bận, sao không để qua năm mới rồi làm?” Câu trả lời thật đơn giản: Cái đói và nỗi đau của bệnh nhân không có ngày nghỉ. Tại Bệnh viện Thanh Nhàn, những người nhà bệnh nhân từ các tỉnh xa vẫn đang hằng giờ lo lắng về viện phí, những bệnh nhân vẫn đang bền bỉ chiến đấu với bệnh tật. Với họ, ngày Chủ Nhật cuối năm không phải là ngày nghỉ, mà là một ngày dài trăn trở. Việc chúng tôi lựa chọn hoạt động vào lúc bận rộn nhất chính là để thực hành pháp môn “Xả ly”. Chúng tôi xả đi sự ưu tiên cho bản thân, xả đi cái bận rộn của danh lợi để đổi lấy nụ cười của một cụ già, một ánh mắt an lòng của một người mẹ đang trông con trong bệnh viện. Đó là lúc chúng tôi thấy mình “giàu có” nhất về mặt tâm hồn. II. 🔥 BẾP LỬA HỒNG VÀ NHỮNG “GIA VỊ” KHÔNG THỂ CÂN ĐONG Hành trình Chủ Nhật vừa qua bắt đầu từ khi thành phố còn mơ màng trong sương sớm. Tại bếp ăn của Phước Đức, mỗi khâu chuẩn bị đều được coi như một nghi thức tu tập: Lựa chọn thực phẩm: Phải là rau củ tươi nhất, hạt gạo thơm nhất. Chúng tôi quan niệm: Suất cơm dâng lên người bệnh cũng như dâng lên cha mẹ mình. Sự sạch sẽ, tinh khiết là ưu tiên hàng đầu. Nấu nướng bằng tâm hoan hỷ: Dù tay chân bận rộn, nhưng miệng mỗi người luôn nở nụ cười, tâm niệm những lời chúc lành. Chúng tôi tin rằng, năng lượng từ tâm người nấu sẽ biến những món ăn bình dị thành “liều thuốc” tinh thần mạnh mẽ giúp bà con thêm khỏe mạnh. 2. Sự tận hiến của những tấm lòng vàng Dù là ngày nghỉ, nhưng các tình nguyện viên của Phước Đức đã có mặt đông đủ. Có những bạn trẻ gác lại buổi hẹn hò, có những bác lớn tuổi gác lại việc nhà. Tiếng lách cách của dao thớt hòa cùng mùi cơm chín tới tạo nên một bản nhạc của tình người ấm áp nhất mà chúng tôi từng được nghe. III. 🍚 CỔNG BỆNH VIỆN THANH NHÀN: NƠI NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT HÓA THÀNH NỤ CƯỜI Đúng giờ trưa, xe chở cơm lăn bánh đến cổng bệnh viện. Hình ảnh hàng dài người xếp hàng chờ đợi khiến chúng tôi không khỏi nhói lòng. Chúng tôi nhìn thấy một người cha già gầy gò, đôi bàn tay run rẩy cầm hộp cơm nóng, ánh mắt sáng lên niềm vui vì “hôm nay không phải ăn bánh mì khô khốc”. Chúng tôi nhìn thấy những người vợ trẻ hớt hải chạy ra nhận cơm để kịp vào chăm chồng đang hồi sức. Mỗi hộp cơm lúc này không chỉ là 0 đồng về mặt giá trị tiền bạc, mà là Vô Giá về mặt tinh thần. Nó giúp bà con hiểu rằng: “Giữa dòng đời hối hả cuối năm, họ vẫn không bị bỏ lại phía sau”. 2. “Của cho không bằng cách cho” Tại Phước Đức, chúng tôi không “phát” cơm, chúng tôi “trao” cơm. Trao bằng hai tay, bằng cái cúi đầu nhẹ nhàng và lời chúc: “Chúc bác sớm khỏe để về ăn Tết với gia đình!”. Sự tôn trọng ấy chính là liều thuốc xoa dịu nỗi mặc cảm và đau đớn cho người bệnh. Nhiều gia chủ thường xuyên phóng sinh cá tại Phước Đức thắc mắc về mối liên hệ giữa hai hoạt động này. Thực tế, đây là hai mặt của một đồng xu Phước Báu: Phóng Sinh (Bố thí Vô úy): Là cứu cái mạng đang mất, gieo nhân cho sự trường thọ và hóa giải oán kết. Bếp Ăn 0 Đồng (Bố thí Vật phẩm): Là nuôi dưỡng cái mạng đang sống, gieo nhân cho tài lộc và sự đủ đầy. Chúng tôi hướng tới xây dựng một “Vòng tròn thiện lành”. Công đức từ việc cứu những chú cá khỏe mạnh dưới nước được hồi hướng trực tiếp thành những suất cơm ấm nóng trên bờ. Đây là cách chúng ta cùng nhau làm sạch nghiệp lực cuối năm một cách trọn vẹn nhất. ✨Kết thúc buổi trao cơm, khi dọn dẹp xong xuôi, chúng tôi thấy lòng mình nhẹ tênh. Sự bận rộn cuối năm bỗng nhiên trở nên thật nhỏ bé trước những giá trị thiêng liêng vừa thực hiện được. Chúng tôi biết ơn bà con bệnh nhân tại Thanh Nhàn vì đã cho chúng tôi thấy: Sức khỏe là tài sản lớn nhất. Sự sẻ chia là niềm vui bền vững nhất. Và dù cuộc sống có bận rộn đến đâu, nếu ta biết dừng lại để yêu thương, thời gian đó sẽ trở thành vĩnh cửu. 💌 Phước Đức xin gửi lời cảm ơn chân thành đến tất cả các thành viên Bếp Ăn 0 Đồng, các tình nguyện viên và quý ân nhân đã âm thầm ủng hộ để buổi trao cơm tại Bệnh viện Thanh Nhàn ngày 28/12 diễn ra viên mãn. Quý vị thân mến, năm 2025 chỉ còn tính bằng giờ. Đừng để sự bận rộn làm chai sạn đi trái tim từ bi của mình. 📢 HÃY ĐỂ NHỮNG NGÀY CUỐI NĂM LÀ NHỮNG NGÀY HẠNH PHÚC NHẤT! Phước Đức luôn sẵn lòng là nhịp cầu để quý vị gửi gắm tấm lòng thành kính lên mười phương chư Phật thông qua những hành động thực tế. Chủ Nhật vừa rồi đã khép lại, nhưng hơi ấm từ cổng Bệnh viện Thanh Nhàn sẽ còn theo chúng tôi vào tận năm mới 2026. Hãy cùng Phước Đức viết tiếp những trang ký ức đẹp đẽ này nhé! Nguyện chúc quý vị một tuần cuối năm hanh thông, thân tâm an lạc, vạn sự như ý! |
